Trong bối cảnh cạnh tranh trí tuệ nhân tạo ngày càng quyết liệt, tin tức về việc một công ty khởi nghiệp AI của Trung Quốc, DeepSeek, được cho là đã huấn luyện phiên bản AI mới nhất của mình bằng chip AI tiên tiến nhất của Nvidia – bất chấp các hạn chế xuất khẩu mà Hoa Kỳ đặt ra đối với các công nghệ này – không chỉ đơn thuần là một góc khuất của thị trường máy tính hiệu năng cao mà còn là minh chứng sống động cho những giới hạn thực tế của chính sách kiểm soát công nghệ trong thế kỷ XXI.
Theo nguồn tin từ một quan chức cấp cao trong chính quyền Mỹ, điều này có thể cho thấy việc thực thi các lệnh cấm xuất khẩu – vốn được thiết kế để ngăn chặn Trung Quốc tiếp cận những linh kiện bán dẫn cốt lõi – đối mặt với thử thách lớn hơn dự kiến khi gặp phải quy trình “đi tắt đón đầu” trong các chuỗi cung ứng công nghệ cao toàn cầu.
Điều đáng chú ý trong diễn biến này không phải chỉ là một công ty có thể sử dụng được những con chip tối tân dù bị cấm vận, mà là ý nghĩa chiến lược của chip AI đối với năng lực cạnh tranh trí tuệ nhân tạo. Các con chip dạng tiên tiến nhất như dòng Blackwell của Nvidia đóng vai trò như một “bộ não tăng tốc” cho việc huấn luyện mô hình lớn, là yếu tố cơ bản quyết định khả năng học hỏi, suy luận và xử lý ngôn ngữ tự nhiên ở các mô hình ngôn ngữ lớn (Large Language Models). Khi một hệ thống AI được huấn luyện trên nền tảng phần cứng cao cấp như vậy, ranh giới giữa một mô hình tiên tiến và một mô hình “trung bình” hoàn toàn có thể bị xóa nhòa trong môi trường cạnh tranh toàn cầu.
Từ góc độ công nghệ, diễn biến này đặt ra một câu hỏi chiến lược sâu sắc: Liệu các biện pháp hạn chế xuất khẩu có thực sự ngăn chặn được sự phát triển AI ở những quốc gia mục tiêu, hay chỉ đơn giản làm dịch chuyển cách thức tiếp cận tài nguyên tính toán? Các nền tảng AI thế hệ mới không chỉ dựa vào những linh kiện phần cứng riêng lẻ mà còn phụ thuộc vào các hệ sinh thái công cụ đào tạo, thư viện tối ưu hóa và quy trình xây dựng mô hình – những yếu tố mà một quốc gia hay công ty có thể kết hợp theo những cách không nằm trong khuôn khổ kiểm soát truyền thống. Đó là lý do tại sao câu chuyện DeepSeek không chỉ là câu chuyện về chip, mà còn là minh chứng cho thấy hiệu lực của kiểm soát công nghệ bị hạn chế bởi tính chất phân mảnh và toàn cầu hóa của chuỗi giá trị AI.
Bên cạnh những nỗ lực kiểm soát trực tiếp phần cứng, có những dấu hiệu khác về sự phức tạp của cạnh tranh AI toàn cầu. Trong cùng thời điểm, một số nguồn tin từ ngành AI cho biết một số công ty công nghệ Trung Quốc, trong đó có DeepSeek, Moonshot AI và MiniMax, bị cáo buộc đã sử dụng kỹ thuật “distillation” (kỹ thuật chưng cất) để khai thác tri thức từ các mô hình AI hàng đầu phương Tây như chatbot Claude của Anthropic, bằng cách tạo ra hàng chục nghìn tài khoản để tương tác quy mô lớn, nhằm tinh chỉnh mô hình nội địa nhanh hơn. Phương pháp luận này, dù được sử dụng rộng rãi trong học máy, khi diễn ra mà thiếu minh bạch và trái với điều khoản sử dụng càng làm nổi bật sự căng thẳng giữa đổi mới mở và bảo vệ quyền sở hữu công nghệ trong AI.
Ở mức độ chính sách và chiến lược, phản ứng của cả Hoa Kỳ và Trung Quốc cho thấy rằng cuộc đua AI không còn chỉ là cuộc đua về thuật toán hay dữ liệu, mà là cuộc đua về truy cập, kiểm soát và điều phối một loạt nguồn lực công nghệ phức hợp. Hoa Kỳ, thông qua các biện pháp kiểm soát xuất khẩu, tìm cách duy trì lợi thế của mình trong lĩnh vực bán dẫn và AI; trong khi Trung Quốc coi những nỗ lực này là sự “chính trị hóa thương mại – công nghệ” và tìm cách ứng phó bằng việc phát triển năng lực nội địa và các con đường tiếp cận công nghệ khác nhau.
Đối với cộng đồng nghiên cứu và ngành công nghiệp AI trên toàn thế giới, động thái này đặt ra một thách thức mới: làm thế nào để điều chỉnh công nghệ mà không làm suy yếu hệ thống đổi mới mở vốn là động lực chính của sự tiến bộ. Chính sách kiểm soát công nghệ, nếu quá cứng nhắc, có thể làm nảy sinh những cách tiếp cận “ngoại tuyến” hoặc những chiến lược đào tạo mô hình không phù hợp với chuẩn mực an toàn và đạo đức mà cộng đồng quốc tế mong muốn đặt ra.
Từ góc nhìn công nghệ cao, câu chuyện DeepSeek phản ánh một nguyên lý cơ bản của kỷ nguyên AI: Trí tuệ nhân tạo là một hệ thống tổng hợp, trong đó phần cứng, phần mềm, dữ liệu và chính sách cùng tương tác phức tạp để thúc đẩy hoặc hạn chế tiến bộ. Việc một startup có thể tiếp cận và sử dụng chip hàng đầu cho dù có những rào cản pháp lý chứng tỏ rằng, trong thế giới công nghệ thực, giới hạn của biện pháp chính sách luôn bị thử thách bởi sáng tạo con người và sự linh hoạt của chuỗi cung ứng toàn cầu. Điều đó không chỉ làm dấy lên tranh luận về hiệu quả của các biện pháp kiểm soát xuất khẩu, mà còn thúc đẩy một suy ngẫm sâu sắc hơn về cách cộng đồng quốc tế có thể xây dựng những khuôn khổ quản trị AI vừa an toàn, vừa thúc đẩy đổi mới bền vững trong tương lai.