Tuy nhiên, bước sang năm 2026, một cảnh báo mới đang nổi lên từ giới đầu tư và phân tích kinh tế: AI không chỉ tạo ra tăng trưởng, mà còn có thể trở thành một nguồn gây lạm phát mới – lạm phát do AI (AI-driven inflation).
Theo đánh giá của nhiều nhà đầu tư quốc tế được, đây là một trong những rủi ro lớn nhất nhưng lại ít được chú ý nhất trong triển vọng kinh tế năm 2026. Lý do không phải vì tác động của nó nhỏ, mà bởi vì nó không biểu hiện theo cách quen thuộc của lạm phát truyền thống, khiến cả thị trường lẫn các nhà hoạch định chính sách dễ đánh giá thấp.
AI và sự thay đổi bản chất của lạm phát
Lạm phát trong tư duy kinh tế cổ điển thường gắn với cầu tiêu dùng: khi nhu cầu vượt quá năng lực cung ứng, giá cả tăng lên. Trong giai đoạn hậu đại dịch, thế giới đã quen với lạm phát do đứt gãy chuỗi cung ứng, do giá năng lượng, do chính sách tiền tệ nới lỏng kéo dài.
Ngược lại, lạm phát do AI không khởi nguồn từ tiêu dùng, mà từ chi phí đầu vào của nền kinh tế số. Đó là chi phí để xây dựng, vận hành và mở rộng hệ sinh thái AI – từ hạ tầng tính toán, năng lượng, dữ liệu, cho đến nhân lực trình độ cao. Đây chính là điểm khiến AI-driven inflation trở thành một hiện tượng khó nhận diện và khó xử lý.
Trong ngắn hạn, AI có thể giúp doanh nghiệp tự động hóa và tiết kiệm chi phí. Nhưng trong trung và dài hạn, cuộc đua AI toàn cầu đang đẩy chi phí đầu tư lên rất cao, đặc biệt ở những nền kinh tế và doanh nghiệp buộc phải chạy theo chuẩn công nghệ mới để không bị loại khỏi thị trường.
Hạ tầng AI: Khi năng suất đi kèm chi phí khổng lồ
Một trong những động lực lớn nhất của lạm phát do AI nằm ở hạ tầng tính toán và năng lượng. Các mô hình AI hiện đại – đặc biệt là AI tạo sinh và AI đa phương thức – đòi hỏi năng lực xử lý dữ liệu khổng lồ, sử dụng GPU, TPU và các trung tâm dữ liệu quy mô lớn.
Chi phí xây dựng và vận hành các trung tâm dữ liệu này không hề nhỏ: Tiêu thụ điện năng ở mức rất cao, gây áp lực lên hệ thống năng lượng; Yêu cầu hệ thống làm mát, an ninh mạng và bảo trì liên tục; Phụ thuộc vào nguồn cung chip và linh kiện công nghệ cao vốn đang trong tình trạng cạnh tranh gay gắt.
Khi các tập đoàn công nghệ, ngân hàng, hãng sản xuất và thậm chí cả khu vực công đều tăng tốc triển khai AI, chi phí hạ tầng này có xu hướng được “chuyển giá” vào sản phẩm và dịch vụ cuối cùng, dù không phải lúc nào người tiêu dùng cũng nhận ra ngay.
Cuộc chiến nhân lực AI và áp lực chi phí lao động
Trái với kỳ vọng rằng AI sẽ làm giảm chi phí lao động, thực tế cho thấy AI đang làm tăng mạnh chi phí cho một nhóm lao động đặc thù. Kỹ sư AI, chuyên gia dữ liệu, chuyên gia an ninh mạng, kiến trúc sư hệ thống số đang trở thành nguồn lực khan hiếm toàn cầu.
Các doanh nghiệp buộc phải: Trả lương cao để thu hút và giữ chân nhân tài; Đầu tư lớn cho đào tạo và tái đào tạo; Chấp nhận chi phí nhân sự tăng nhanh hơn năng suất trong giai đoạn đầu ứng dụng AI.
Sự cạnh tranh nhân lực này không chỉ diễn ra trong ngành công nghệ, mà lan sang tài chính, sản xuất, logistics, y tế và khu vực công. Chi phí lao động trình độ cao tăng lên là một yếu tố lạm phát điển hình, nhưng lại không dễ phản ánh đầy đủ trong các chỉ số giá tiêu dùng truyền thống.
Lạm phát “ẩn” và thách thức cho chính sách tiền tệ
Một trong những điểm đáng lo ngại nhất của AI-driven inflation là tính “ẩn” của nó. Không giống lạm phát tiêu dùng – thể hiện rõ qua giá thực phẩm, năng lượng hay dịch vụ – lạm phát do AI thường nằm ở tầng chi phí trung gian: chi phí công nghệ, dữ liệu, hạ tầng và nhân lực.
Điều này đặt ra thách thức lớn cho các ngân hàng trung ương: Nếu chỉ dựa vào CPI, nhà điều hành có thể đánh giá sai mức độ áp lực lạm phát; Việc tăng lãi suất để kiềm chế lạm phát AI có thể kìm hãm đầu tư, trong khi không giải quyết được gốc rễ chi phí công nghệ; Chính sách tiền tệ truyền thống tỏ ra kém hiệu quả trước một dạng lạm phát mang tính cấu trúc và công nghệ.
Nói cách khác, AI-driven inflation đòi hỏi sự phối hợp giữa chính sách tiền tệ, chính sách công nghệ, năng lượng và giáo dục, thay vì chỉ trông chờ vào công cụ lãi suất.
Góc nhìn của nhà đầu tư: Tăng trưởng hay bong bóng chi phí?
Từ góc độ thị trường tài chính, AI vẫn là động lực tăng trưởng hấp dẫn nhất hiện nay. Tuy nhiên, các nhà đầu tư ngày càng thận trọng trước nguy cơ định giá tài sản bị đẩy lên bởi kỳ vọng AI, trong khi chi phí thực tế tăng nhanh hơn khả năng tạo lợi nhuận ngắn hạn.
Nếu chi phí AI tiếp tục leo thang – từ chip, năng lượng đến nhân lực – biên lợi nhuận của nhiều doanh nghiệp có thể bị bào mòn. Điều này đặc biệt đáng chú ý với: Doanh nghiệp vừa và nhỏ khó tiếp cận hạ tầng AI quy mô lớn; Các ngành truyền thống buộc phải số hóa nhanh để giữ thị phần và các nền kinh tế đang phát triển, nơi năng lực tài chính và công nghệ còn hạn chế.
Trong kịch bản xấu, AI có thể vừa thúc đẩy tăng trưởng dài hạn, vừa tạo ra áp lực lạm phát và bất ổn tài chính ngắn hạn, nếu không được quản trị tốt.
Hàm ý chiến lược cho các nền kinh tế
Cảnh báo về lạm phát do AI không nhằm phủ nhận vai trò tích cực của công nghệ này, mà nhấn mạnh một thực tế: AI là cuộc chơi dài hạn và tốn kém, đòi hỏi tầm nhìn chiến lược.
Các nền kinh tế cần: Đầu tư hạ tầng năng lượng bền vững để giảm chi phí vận hành AI; Phát triển hệ sinh thái bán dẫn và công nghệ lõi nhằm giảm phụ thuộc nhập khẩu; Xây dựng chiến lược nhân lực AI dài hạn, giảm áp lực “tranh mua” lao động; Hoàn thiện hệ thống thống kê và chỉ số kinh tế để nhận diện sớm lạm phát công nghệ.
Đừng để lạm phát AI trở thành cú sốc bất ngờ
AI đang và sẽ tiếp tục là trụ cột của tăng trưởng toàn cầu trong thập kỷ tới. Nhưng như mọi cuộc cách mạng công nghệ lớn trong lịch sử, nó không chỉ mang lại lợi ích, mà còn tái cấu trúc chi phí và rủi ro của nền kinh tế.
Lạm phát do AI là một rủi ro “chưa nhìn thấy rõ”, nhưng không phải là rủi ro nhỏ. Việc nhận diện sớm và có chiến lược ứng phó phù hợp sẽ quyết định liệu AI trở thành động lực tăng trưởng bền vững, hay một nguồn gây bất ổn kinh tế mới trong những năm sau 2026.
Trong bối cảnh đó, bài học quan trọng nhất không phải là “lo sợ AI”, mà là hiểu đúng chi phí của AI và quản trị nó bằng chính sách thông minh, đầu tư dài hạn và tầm nhìn chiến lược.