Trong hơn một thập kỷ qua, Nvidia gần như đồng nghĩa với hạ tầng phần cứng cho trí tuệ nhân tạo (AI) toàn cầu. Các mô hình AI tiên tiến nhất – từ GPT, Gemini cho đến Claude – đều được huấn luyện và vận hành trên GPU của Nvidia, với CUDA trở thành “chuẩn ngầm” của ngành. Tuy nhiên, bức tranh đó đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt quan trọng, đặc biệt tại Trung Quốc – nơi các mô hình AI đang từng bước thích nghi và phát triển mà không còn phụ thuộc hoàn toàn vào Nvidia.
Video phân tích mới đây của CNBC với tiêu đề “Chinese AI models adapt without Nvidia” không chỉ phản ánh một hiện tượng công nghệ, mà còn hé lộ một sự dịch chuyển mang tính cấu trúc trong cuộc cạnh tranh AI toàn cầu: từ mô hình “tối ưu hiệu năng bằng phần cứng Mỹ” sang mô hình “tự chủ, đủ dùng và triển khai quy mô lớn”.
Từ cú sốc kiểm soát xuất khẩu đến chiến lược thích nghi bắt buộc
Bước ngoặt của AI Trung Quốc bắt nguồn từ các biện pháp kiểm soát xuất khẩu chip AI của Mỹ. Việc hạn chế tiếp cận các dòng GPU cao cấp như A100, H100 và sau đó là H200 đã buộc các công ty AI Trung Quốc phải đối diện với một thực tế khắc nghiệt: không thể tiếp tục dựa vào Nvidia như trước.
Trong bối cảnh đó, thay vì chờ đợi sự nới lỏng chính sách, nhiều doanh nghiệp AI Trung Quốc đã lựa chọn một con đường khác: tái cấu trúc toàn bộ chuỗi giá trị AI, từ phần cứng, phần mềm đến cách tiếp cận thị trường. Video của CNBC nhấn mạnh rằng một số mô hình AI Trung Quốc hiện nay – tiêu biểu là của Zhipu AI, iFlytek hay các nhóm nghiên cứu liên kết với Huawei – đã được huấn luyện chủ yếu hoặc hoàn toàn trên chip nội địa, như dòng Ascend của Huawei.
Điều này không đồng nghĩa với việc Trung Quốc đã “thay thế” Nvidia về mặt công nghệ. Các chuyên gia trong video đều thống nhất rằng hiệu năng của chip nội địa vẫn còn khoảng cách so với GPU hàng đầu của Nvidia. Tuy nhiên, điểm mấu chốt nằm ở chỗ: khoảng cách đó không còn mang tính “sống còn” đối với nhiều ứng dụng AI thực tế.
Chiến lược “đủ tốt” và lợi thế quy mô
Một trong những thông điệp quan trọng nhất từ video CNBC là sự thay đổi trong triết lý phát triển AI tại Trung Quốc. Thay vì chạy đua để tạo ra mô hình “tốt nhất thế giới”, nhiều công ty Trung Quốc đang theo đuổi chiến lược “good enough AI” – AI đủ tốt cho đại đa số nhu cầu.
Các mô hình này có thể không vượt trội GPT-4 hay Gemini về khả năng suy luận phức tạp, nhưng lại đáp ứng rất tốt các nhu cầu: Trợ lý doanh nghiệp; Dịch vụ công; Giáo dục, y tế; Tự động hóa hành chính và sản xuất.
Khi kết hợp với lợi thế về chi phí thấp, khả năng triển khai nhanh và quy mô thị trường nội địa khổng lồ, các mô hình “đủ tốt” này tạo ra một lợi thế cạnh tranh rất khác so với các mô hình phương Tây vốn phụ thuộc vào hạ tầng tính toán cực kỳ đắt đỏ.
Nói cách khác, Trung Quốc đang chuyển từ cuộc đua “đỉnh cao công nghệ” sang cuộc đua “phổ cập công nghệ” – nơi AI không phải là đặc quyền của các trung tâm dữ liệu hàng tỷ USD, mà trở thành công cụ hạ tầng số cho toàn bộ nền kinh tế.
Không chỉ là phần cứng: cuộc chiến hệ sinh thái
Một điểm nhấn quan trọng khác mà video CNBC đề cập – dù không quá dài – nhưng có ý nghĩa chiến lược sâu sắc: vấn đề phần mềm và hệ sinh thái.
Nvidia không chỉ bán chip. Sức mạnh thực sự của hãng nằm ở CUDA – nền tảng phần mềm đã “khóa chặt” cộng đồng phát triển AI toàn cầu. Nhận thức rất rõ điều này, các doanh nghiệp và viện nghiên cứu Trung Quốc đang đầu tư mạnh vào: Các framework AI tương thích với phần cứng nội địa; Công cụ chuyển đổi và tối ưu mã nguồn từ CUDA sang nền tảng khác; Hệ sinh thái phần mềm “CUDA-free”.
Dù còn phân mảnh và chưa hoàn thiện, xu hướng này cho thấy một tham vọng rõ ràng: giảm dần sự lệ thuộc vào hệ sinh thái công nghệ Mỹ, không chỉ ở cấp độ phần cứng mà cả trong “lớp logic” của AI.
Nếu xu hướng này tiếp tục, thế giới có thể chứng kiến sự hình thành hai hệ sinh thái AI song song: Một hệ sinh thái phương Tây, lấy Nvidia – OpenAI – Google làm trung tâm; và một hệ sinh thái Trung Quốc, dựa trên chip nội địa, phần mềm tự phát triển và thị trường khu vực.
Tác động ngược trở lại Nvidia và thị trường chip AI
Từ góc nhìn thị trường, video CNBC đặt ra một câu hỏi không thể tránh khỏi: Liệu vị thế gần như độc quyền của Nvidia trong AI có bị lung lay? Câu trả lời ngắn gọn là: chưa, nhưng đang xuất hiện rủi ro mang tính cấu trúc.
Trong phân khúc cao cấp nhất – nơi cần hiệu năng tối đa cho các mô hình frontier – Nvidia vẫn gần như không có đối thủ. Tuy nhiên, ở phân khúc trung và thấp hơn, đặc biệt là thị trường Trung Quốc, vai trò “không thể thay thế” của Nvidia đang suy giảm.
Điều này không chỉ ảnh hưởng tới doanh thu tại một thị trường lớn, mà còn: Thúc đẩy các đối thủ và giải pháp thay thế; Làm giảm quyền lực định hình tiêu chuẩn của Nvidia; và gia tăng xu hướng đa dạng hóa chuỗi cung ứng chip AI trên toàn cầu.
Hàm ý chiến lược cho châu Á và các nền kinh tế đang phát triển
Đối với các quốc gia như Việt Nam, diễn biến này mang nhiều hàm ý quan trọng. Thứ nhất, nó cho thấy AI không nhất thiết phải gắn chặt với hạ tầng đắt đỏ nhất. Các mô hình “đủ tốt”, được tối ưu cho chi phí và triển khai, có thể phù hợp hơn với điều kiện của nhiều nền kinh tế đang phát triển.
Thứ hai, việc Trung Quốc phát triển AI không phụ thuộc hoàn toàn vào Nvidia mở ra khả năng đa dạng hóa nguồn cung công nghệ cho khu vực ASEAN, giảm rủi ro địa chính trị trong dài hạn.
Cuối cùng, câu chuyện này nhấn mạnh rằng AI không chỉ là cuộc đua công nghệ, mà là cuộc đua chiến lược – nơi chính sách, thị trường, chuỗi cung ứng và năng lực tổ chức đóng vai trò quan trọng không kém thuật toán hay phần cứng.
Một kỷ nguyên AI đa cực đang hình thành
Video “Chinese AI models adapt without Nvidia” của CNBC phản ánh một thực tế ngày càng rõ nét: thế giới AI đang bước vào kỷ nguyên đa cực, nơi không còn một con đường duy nhất dẫn tới thành công.
Nvidia vẫn là trụ cột của AI toàn cầu, nhưng không còn là “lựa chọn duy nhất”. Trung Quốc, bằng chiến lược thích nghi linh hoạt và ưu tiên tự chủ, đang chứng minh rằng AI có thể phát triển theo nhiều mô hình khác nhau, tùy thuộc vào bối cảnh chính trị, kinh tế và xã hội.
Đối với cộng đồng công nghệ toàn cầu, đây không chỉ là câu chuyện về chip hay thuật toán, mà là bài học về khả năng thích nghi chiến lược trong một thế giới công nghệ ngày càng phân mảnh.